Đường lên Yên Tử cheo leo
Dốc cao dựng đứng những đèo cùng non
Bàn chân quá gối chon von
Bên tai gió thổi, mắt tròn mở to
Mồm tranh mũi thở phì phò
Đôi chân từng bước lò dò thấp cao
Mồ hôi ướt áo lúc nào
Để cho gió lạnh lùa vào tận xương
Mỗi khi dừng nghỉ giữa đường
“A di đà Phật” Phật thương. Lại trèo.
Biết bao mỏm đá tai mèo
Rễ cây chằng chịt, bám leo dần dần”
Mỏi lưng, tựa gậy nghỉ chân
Ngắm nhìn cảnh núi thiên thần màu xanh
Hai bên dải lụa thanh thanh
Xen vào những đám mày lành hồng tươi
Rực lên tia nắng mặt trời
Đám mây ngũ sắc ngự chơi chùa Đồng
Tử là con Lạc cháu Hồng
Thành tâm thờ Phật ở trong tim này.
Yên Tử ngàn trượng cao dầy
Chở che quê mẹ tháng ngày yên vui.
Nguyễn Bích San _ CTQ số 03